Chợ thông tin Đồng hồ Việt Nam banner

Trở lại   Chợ thông tin Đồng hồ Việt Nam > QUẢNG CÁO - RAO VẶT KHÁC > Quảng cáo - Mua - Bán rao vặt khác

 
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 13-08-2013, 07:14 PM
nguoidephanoi nguoidephanoi đang online
Senior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2013
Bài gửi: 100
Mặc định Nuôi con không hợp là bỏ: Nông cạn!

Hệ thống quảng cáo SangNhuong.com

Giận dỗi nhà chồng về cách chăm con mà ly hôn như bài viết Ông bà nội yêu cháu, tôi quyết ly dị, theo tôi là một quan điểm vô cùng ngốc nghếch và nông cạn. Càng nguy hiểm hơn khi lướt xuống dưới, tôi liên tiếp đọc được những dòng ‘comment’ ủng hộ em gái trong bài viết này li dị. Tôi xin viết ra đây vài dòng về quan điểm cũng như câu chuyện thật của tôi, mong em và rất nhiều mẹ đang giận dỗi chồng và gia đình chồng hay suy nghĩ thấu đáo.

Tôi cũng từng 'nung nấu' ý định ly hôn

Bố mẹ chồng tôi vốn dĩ không ưa gì tôi. Gái quê mà lại ‘mồi chài’ được con trai họ (theo họ nghĩ). Tuy nhiên, vì tôi đã có bầu, họ cũng đành chấp nhận cho tôi về làm dâu. 9 tháng 10 ngày bầu bí họ xẵng giọng tuyên bố, không thèm nhìn mặt thằng cháu. Vậy nhưng khi tôi sinh con, có lẽ vì thấy con tôi xinh, lại giống hệt bố nên họ quay ngoắt 180 độ, trở nên ôm rịt thằng cháu quí tử. Xem thêm 12 cung hoang dao

Tôi còn nhớ ngày sinh, sau gần 16 tiếng vật vã vì đau đẻ nhưng con không xuống, tôi đành sinh con bằng phương pháp mổ đẻ và bị nhiễm trùng khá nặng. Vì phải liên tiếp uống kháng sinh liều cao nên tôi đã không dành được cho con những giọt sữa non quí giá. Bố mẹ chồng chỉ nhìn vào việc tôi không cho con bú được mà thở ngắn than dài. Họ lấy cớ tôi sinh đẻ hôi rình, sữa thì chẳng có đi rồi ôm rịt con tôi về phòng họ.

5 ngày sau từ viện về nhà, dù làm đủ mọi cách nhưng con tôi vẫn không chịu ti mẹ. Vết mổ vẫn chưa cắt chỉ, thỉnh thoảng rỉ đau, thuốc gây tê màng cứng làm tôi như muốn sụm xương, mỗi lần nằm nghiêng là cảm thấy ruột gan như rơi sang một bên. Vậy nhưng tôi vẫn lén giấu bác sĩ và gia đình để bỏ thuốc kháng sinh nhằm có sữa cho con bú. Kết quả vẫn không như ý. Làm mẹ nhưng suốt 1 tháng đầu tôi không thấy mặt con yêu. Miếng cơm đắng chan nước mắt ăn vào miệng nghẹn mà tôi vẫn cố ăn để có sữa cho con, hòng lấy lại được con về. Những tháng ngày đấy tôi đau đớn hoảng sợ, tôi sợ con lớn không gần hơi mẹ, sẽ không biết tôi là ai. Xem thêm cung hoang dao

Tôi muốn con bú mẹ, họ pha sữa công thức. Tôi bảo bé nóng đừng ủ quá ấm, họ đắp thêm chăn vào người thằng bé. Tôi khuyên họ đừng bế cháu nhiều sinh quen, họ ra sức ầu ơ rung lắc. Tôi muốn tắm cho con, họ đuổi tôi ra khỏi phòng. Tôi thù họ đã chia mẹ cắt con, tôi ấp ủ dự định sẽ ly hôn, để giành bằng được đứa cháu mà họ yêu quí về bên mình. Tôi bị sự tức giận làm mờ mắt. Nghĩ mình ôm con ra đi rồi, chồng tôi có thể sẽ lấy vợ mới, rồi lại có con có cháu cho họ thôi. Còn tôi thì cần thằng bé này.

Chồng tôi không giúp gì được cho vợ. Tình yêu như đã chết kể từ khi chúng tôi lấy nhau. Từ ngày bầu bí đến giờ sinh con đã được gần 1 năm, đêm nào tôi cũng lủi thủi đắp chăn ngủ một mình. Anh lấy cớ bận rộn công việc, thường xuyên thức bên máy tính đến khuya, sáng hôm sau vội vã đi làm trước khi tôi kịp mở mắt. Tiền anh có để cho tôi, nhiều lắm. Nhưng ngoài tiền, tôi không có gì hơn. Xem thêm 12 chom sao

Nói vậy để biết, hoàn cảnh và sự bị đát của tôi không kém nhiều chị em. Vậy nhưng vì sao đến giờ tôi vẫn ôm con, lủi thủi trong ngôi nhà này dưới sự ghẻ lạnh của bố mẹ chồng và sự hờ hững của chồng? Tất cả là vì con tôi.

Vì con, tôi bỏ ý định ly dị (ảnh minh họa)

Sau ly hôn tôi được gì?

Chẳng gì hết. Tôi sau khi hỉ hả vì trả thù được bố mẹ chồng, cho chồng một ‘bài học’ về sự mải mê kiếm tiền bỏ mặc vợ con..thì sẽ chẳng còn lại gì. Một đứa con không cha, một người đàn bà đã qua một lần đò. Nghe có vẻ không mấy vui vẻ. Rồi tôi sẽ mang con đi đâu? Trở về vùng quê nghèo, cho nó đi học trường làng, tụm năm tụm bảy nghịch đất nghịch cát với những đứa trẻ quê mùa lấm lem? Tôi đã quá hãi, cũng không muốn con mình quay lại như vậy. Rồi bao ảnh mắt người ngoài nhìn vào, bố mẹ tôi sẽ chịu làm sao. Sao tôi đã lớn mà còn phải để họ mãi lo lắng. Lo cho con rồi bây giờ còn lo cho cháu? Tôi thương bố mẹ già ở quê. Tôi không thể quay về.

Tôi nhớ nỗi sợ hãi cố hữu của tôi và bao bạn bè đồng trang lứa ngày xưa. Không phải sợ ma, sợ nhện hay sợ điểm kém. Cái chúng tôi sợ nhất, đó là bố mẹ cãi nhau, là gia đình tan đàn xẻ nghé. Cụm từ ly hôn trong mắt con nít, những đứa trẻ tưởng như chưa hiểu chuyện, lại là cụm từ vô cùng đáng sợ. Tôi còn nhớ cậu bạn mẫu giáo của tôi, từ một cậu nhóc vui vẻ, là cây hài của lớp lá bỗng nhiên trở nên trầm cảm, thu mình chỉ vì bố mẹ ly hôn. Tôi cũng nhớ bản thân mình, một cô nhóc 6 tuổi ngày xưa đã từng ôm người bạn gái lớp trưởng ngày ấy, khóc rưng rức vì bố mẹ cãi nhau, cô ấy học hành sa sút, lơ đãng và bị mất danh hiệu học sinh giỏi. Trẻ nhỏ tưởng không biết gì, nhưng lại rất nhạy cảm. Tôi không muốn con mình sau này phải buồn bã, sợ hãi như vậy.

Tôi đã sống nhẫn nhịn trong căn nhà đấy đến giờ cũng được 4 năm. Con trai tôi đi mẫu giáo rồi. Con được ăn ngon, mặc đẹp, học trường quốc tế. Dù đôi khi tôi vẫn phải phát điên vì mỗi khi tôi muốn dạy con, ông bà lại lao vào mắng chửi tôi. Đôi khi tôi vẫn khóc thầm vì người chồng tôi tưởng là cả cuộc sống của mình giờ chẳng một chút yêu chiều. Nhưng tôi vẫn nhín nhịn. Mọi người có thể bảo tôi hèn, nhưng tôi cũng đành chịu thôi. Tôi không thể vì sự ích kỷ của bản thân mà cướp đi của con gia đình đầy đủ. Dù đấy chỉ là vỏ bọc hình thức.

Tôi dám chắc, cũng có nhiều chị em như tôi, nản lắm, nhưng vẫn vì con mà không dám ly hôn.

Theo thư của độc giả ở địa chỉ email nguyen_han...........@...........
Bảo Linh ghi (Khampha.vn)
Trả lời với trích dẫn


 


Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở
Chuyển đến

SangNhuong.com


Xây dựng bởi SangNhuong.com
© 2008 - 2026 Nhóm phát triển website và thành viên SANGNHUONG.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.